Em hãy viết một đoạn văn ngắn
Mẹ, cái tiếng gọi ấy nghe mới thân thương
làm sao! Mẹ là người đã sinh thành ra em,
nuôi em khôn lớn thành người, dạy em bao
điều hay lẽ phải. Mẹ là người đầu tiên
chúng ta gặp từ thuở mới bước vào đời,
được bú những dòng sữa ngọt ngào như
tình thương không bao giờ cạn của mẹ. Và
người cũng là thứ ánh sáng diệu kì đã soi
sáng tâm hồn ta. Mẹ đã hi sinh cả cuộc đời
mình cho chúng ta, lo cho ta từ cái ăn, cái
mặc đến sách vở, học hành. Nhớ những
chiều nào, mẹ đi làm về, mồ hôi ướt đẫm
lưng áo, những buổi sáng tinh mơ, bóng mẹ
nhẹ nhàng như sợ ta thức giấc. Tình yêu
của mẹ dành cho con dạt dào quá, không
bao giờ vơi, và đó có lẽ cũng là thứ tình
thương cao thượng nhất mà chúng ta được
gặp trong suốt một cuộc đời. Quên sao được
những lúc ta được điểm tốt, thầy khen,…
Những lúc đó, nhìn mẹ mới hiền dịu làm
sao! Nụ cười ấy, suốt đời ta sẽ không bao
giờ quên được, rồi những lúc ta hư,… trông
mẹ lúc này mới âu sầu, buồn bã làm sao !
Những lúc ấy, ta cảm thấy rất hối hận, có
lỗi với mẹ quá! Nhưng mẹ không phải là
người giận lâu, mẹ luôn bao dung, tha thứ
cho chúng ta nhiều điều. Sự khoan dung ấy
thật tuyệt vời, nó không làm chúng ta ỷ lại
mà lại giúp chúng ta tiến lên, cố gắng học
tập… Không những thế, trong bài thơ Mẹ
của nhà thơ Trần Quốc Minh đã nói rằng
những vì sao trên trời cũng không bằng mẹ
đã thức vì chúng con. Nó gợi lại cho em
thêm một kỉ niệm đẹp đẽ về tình thương vô
tận của mẹ. Ngày ấy, em bị ốm nặng, mẹ
phải nghỉ làm để chăm sóc em, một đêm
nọ, khi em vừa ngủ một giấc ngon lành,
tỉnh dậy, thấy mẹ vẫn còn ngồi đó, mắt
nhìn em vẻ trìu mến, cảm thương. Chỉ việc
ấy thôi cũng đủ biết mẹ yêu thương chúng
ta nhường nào. Ôi ! nghĩ đến tình thương
của mẹ dành cho em, em bỗng thấy tình
yêu của em dành cho mẹ dạt dào không thể
nào kể xiết, và em sẽ cố gắng học thật giỏi
để đáp lại tình thương bao la của mẹ, em sẽ
cố gắng học thật giỏi để đáp lại tình yêu
này. “Mẹ” tiếng nói ngời sáng của cả cuộc
đời con.
a>